Tội vi phạm quy định về tham gia giao thông đường bộ là tội phạm do người tham gia giao thông đường bộ vi phạm quy định về an toàn giao thông đường bộ, gây thiệt hại về tính mạng, sức khỏe hoặc tài sản cho người khác, được quy định tại Điều 260 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung 2017). Người gây tai nạn có thể bị phạt tù đến 15 năm và ngoài ra còn phải bồi thường thiệt hại cho nạn nhân.
Theo Điều 260 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung 2017), tội vi phạm quy định về tham gia giao thông đường bộ xảy ra khi một người tham gia giao thông đường bộ vi phạm quy định về an toàn giao thông đường bộ và gây thiệt hại cho người khác về tính mạng, sức khỏe hoặc tài sản.
Điểm đáng lưu ý: chủ thể của tội phạm không chỉ là người điều khiển phương tiện cơ giới (ô tô, xe máy) mà là bất kỳ ai tham gia giao thông đường bộ — kể cả người đi bộ, người đi xe đạp — nếu vi phạm quy định về an toàn giao thông đường bộ và gây thiệt hại.
Đối tượng bị xâm hại là tính mạng, sức khỏe, tài sản của người khác. Đây là tội phạm gây hậu quả: hành vi vi phạm chỉ bị truy cứu khi dẫn đến thiệt hại đạt mức quy định.
Để một vụ tai nạn giao thông bị truy cứu trách nhiệm hình sự, cần hội tụ đủ các dấu hiệu sau:
Người phạm tội có hành vi vi phạm quy định về an toàn giao thông đường bộ, chẳng hạn vượt đèn đỏ, đi sai làn đường, vượt quá tốc độ, điều khiển phương tiện khi sử dụng rượu bia hoặc ma túy, không giữ khoảng cách an toàn.
Hành vi vi phạm phải gây thiệt hại về tính mạng, sức khỏe, tài sản đạt mức theo Điều 260: làm chết người, gây thương tích đạt tỷ lệ tổn thương cơ thể nhất định hoặc gây thiệt hại về tài sản.
Hậu quả phải phát sinh trực tiếp từ hành vi vi phạm của người phạm tội.
Đây là tội phạm vô ý: người phạm tội không mong muốn hậu quả chết người, thương tích xảy ra; họ vi phạm do chủ quan, cẩu thả hoặc quá tự tin.
Không phải mọi vụ tai nạn giao thông đều bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Theo Điều 260, chỉ khi thiệt hại đạt ngưỡng nhất định thì mới khởi tố, ví dụ:
Dưới các ngưỡng trên, hành vi vi phạm giao thông thường bị xử phạt vi phạm hành chính, không bị truy cứu trách nhiệm hình sự.
Điều 260 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung 2017) quy định các khung hình phạt chính như sau:
Ngoài ra, người phạm tội còn có thể bị áp dụng hình phạt bổ sung: cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ 01 năm đến 05 năm (khoản 6).
Theo khoản 2 Điều 260, khung hình phạt được nâng lên phạt tù từ 03 năm đến 10 năm khi người gây tai nạn thuộc một trong các trường hợp:
Khi hậu quả đặc biệt nghiêm trọng (chết 03 người trở lên, tổng tỷ lệ tổn thương cơ thể 201% trở lên, thiệt hại tài sản 1.500.000.000 đồng trở lên), người phạm tội bị xử lý theo khoản 3 với mức phạt tù đến 15 năm.
Ngược lại, việc bồi thường, khắc phục hậu quả, thành khẩn khai báo, tích cực cứu giúp nạn nhân là căn cứ quan trọng để xem xét giảm nhẹ trách nhiệm hình sự.
Người gây tai nạn ngoài trách nhiệm hình sự còn phải bồi thường thiệt hại về tính mạng, sức khỏe, tài sản cho nạn nhân theo pháp luật dân sự: chi phí cứu chữa, điều trị, tổn thất thu nhập, chi phí mai táng, sửa chữa tài sản, tổn thất tinh thần. Bồi thường thỏa đáng, kịp thời vừa bảo đảm quyền lợi nạn nhân, vừa là căn cứ giảm nhẹ trách nhiệm hình sự. Tham khảo thêm bài viết về bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng.
Theo khoản 1 Điều 260 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung 2017), làm chết 01 người có thể bị phạt tiền từ 30.000.000 đến 100.000.000 đồng, cải tạo không giam giữ đến 03 năm hoặc phạt tù từ 01 đến 05 năm. Nếu thuộc tình tiết tăng nặng (rượu bia, bỏ chạy, không có giấy phép lái xe…) thì khung hình phạt là 03 đến 10 năm tù.
Có. Không có giấy phép lái xe theo quy định là tình tiết định khung tăng nặng theo điểm a khoản 2 Điều 260, nâng mức phạt lên tù từ 03 năm đến 10 năm.
Bỏ chạy để trốn tránh trách nhiệm hoặc cố ý không cứu giúp người bị nạn là tình tiết định khung tăng nặng theo điểm c khoản 2 Điều 260, khung hình phạt tù từ 03 năm đến 10 năm.
Có. Sử dụng rượu, bia mà nồng độ cồn trong máu hoặc hơi thở vượt quá mức quy định, hoặc sử dụng ma túy, chất kích thích bị cấm là tình tiết định khung tăng nặng theo điểm b khoản 2 Điều 260.
Có. Ngoài trách nhiệm hình sự, người gây tai nạn phải bồi thường thiệt hại về tính mạng, sức khỏe, tài sản cho nạn nhân theo pháp luật dân sự. Việc bồi thường, khắc phục hậu quả cũng là căn cứ để cơ quan tố tụng xem xét giảm nhẹ trách nhiệm hình sự.
Nội dung bài viết dựa trên quy định pháp luật hiện hành tại thời điểm cập nhật, bao gồm:
Gửi thông tin vụ việc — Luật sư hình sự đánh giá và tư vấn hướng xử lý.